
Ở Chiêm Hóa, Tết không cần quá cầu kỳ, sang trọng. Mâm cơm ngày Tết mang đậm nét giản dị của vùng miền núi, nhưng lại đủ đầy và ấm áp. Đó là bát canh măng rừng nấu xương thơm ngọt, là đĩa thịt lợn bản luộc chấm muối tiêu chanh, là đĩa giò, miếng bánh chưng xanh, thêm bát dưa cải, củ kiệu do chính tay mẹ muối từ những ngày giáp Tết. Những món ăn tuy quen thuộc, nhưng mỗi dịp Tết đến lại mang một ý nghĩa rất đặc biệt – ý nghĩa của sự đoàn viên.
Từ sáng sớm mồng Một, trong các bản làng, khói bếp đã bay lên nghi ngút. Người mẹ tất bật trong gian bếp, người cha chuẩn bị bàn ghế, con cháu phụ giúp dọn dẹp nhà cửa, bày biện mâm cơm. Không khí trong mỗi gia đình trở nên rộn ràng, ấm cúng hơn hẳn ngày thường. Tiếng dao thớt, tiếng nước sôi, tiếng gọi nhau í ới hòa quyện vào nhau, tạo nên bản nhạc mùa xuân rất đỗi thân quen của làng quê miền núi.
Mâm cơm ngày xuân không chỉ là bữa ăn, mà còn là nơi gắn kết các thế hệ trong gia đình. Ông bà ngồi ở vị trí trang trọng, con cháu quây quần xung quanh, cùng nâng chén rượu đầu năm, chúc nhau sức khỏe, bình an. Những người con xa quê, sau cả năm bôn ba làm ăn nơi thành phố, nay được trở về, ngồi bên mâm cơm gia đình, bỗng thấy lòng mình dịu lại. Mọi mệt mỏi, lo toan dường như tan biến, chỉ còn lại cảm giác bình yên và hạnh phúc.
Ở xã miền núi Chiêm Hóa, mâm cơm Tết còn mang đậm dấu ấn của văn hóa cộng đồng. Không ít gia đình sau khi ăn Tết trong nhà lại mời bà con, hàng xóm sang chúc Tết, cùng ngồi lại bên mâm cơm, trò chuyện rôm rả. Chén rượu xuân được rót ra, câu chuyện năm cũ – năm mới được kể, tiếng cười vang lên khắp gian nhà sàn. Tình làng nghĩa xóm vì thế càng thêm gắn bó, thân thiết.Điều đặc biệt ở mâm cơm ngày xuân là dù món ăn có đơn sơ hay phong phú, thì thứ quý giá nhất vẫn là con người. Đó là hình ảnh cha mẹ ngồi nhìn con cái ăn uống vui vẻ, là ánh mắt ông bà rạng rỡ khi thấy con cháu đông đủ, là tiếng trẻ con cười đùa quanh mâm cơm. Những khoảnh khắc ấy tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại trở thành ký ức đẹp theo suốt cả cuộc đời mỗi người.
Với những người đi xa, mâm cơm Tết ở quê còn là nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ. Nhớ những ngày còn nhỏ, được ngồi cạnh bếp lửa chờ mẹ nấu cơm, được ăn miếng bánh chưng đầu tiên, được nghe ông kể chuyện ngày xưa. Khi trưởng thành, dù cuộc sống có thay đổi, dù mâm cơm ở thành phố có đủ đầy hơn, thì hương vị mâm cơm Tết quê nhà vẫn là điều không gì thay thế được.
Mâm cơm gia đình ngày xuân ở Chiêm Hóa vì thế không chỉ là nét đẹp văn hóa, mà còn là biểu tượng của sự đoàn viên, của tình thân bền chặt. Đó là nơi mọi khoảng cách được xóa nhòa, nơi những người con dù đi xa đến đâu cũng mong được trở về. Giữa nhịp sống hiện đại đầy hối hả, mâm cơm ngày Tết nhắc mỗi người sống chậm lại, trân trọng hơn gia đình, trân trọng những giây phút được ngồi bên nhau trong không khí ấm áp của mùa xuân.
Tết rồi sẽ qua, xuân cũng sẽ dần trôi, nhưng mâm cơm ngày xuân ở xã miền núi Chiêm Hóa vẫn mãi là hình ảnh đẹp, là điểm tựa tinh thần cho mỗi người. Bởi ở đó không chỉ có cơm ngon, món ấm, mà còn có yêu thương, sum họp và hạnh phúc giản dị – những giá trị thiêng liêng nhất của ngày Tết Việt Nam.

Gửi phản hồi